Us
Chúng ta
monodioo

Vẫn biết Regina vẫn luôn hát về chủ đề cộng sản từ góc độ một người con tha hương nhìn về quê cũ mà đau xót, và album Soviet Kitsch là một chuỗi những lời bộc bạch của một công dân cộng sản như thế. Tuy nhiên bài hát này làm mình thấy rất ấn tượng vì cảm nhận rằng trong bài này chị không chỉ đóng vai người dân mà còn nhâp thân vào các tượng đài của CNXH là Stalin và Lenin.
Khổ 1 và 2 chính là lời bộc bạch của những con người này. Có chăng họ đang cảm thấy tiếc nuối và bất bình cho những công sức họ bỏ ra vì sự nghiệp vĩ đại thời đó. Và cũng có chút đắng cay khi nhận ra những thành tựu của họ đã bị biến tướng thành "den of thieves". Trên genius (https://genius.com/10717460) có bạn đã trích dẫn đoạn kinh thánh dùng trong đoạn này:
Matthew 21:13
"Ngài phán cùng họ rằng: Có lời chép: Nhà ta sẽ gọi là nhà cầu nguyện; nhưng các ngươi thì làm cho nhà ấy thành ra ổ trộm cướp."
CNXH được xây dựng với niềm tin sẽ đem lại 1 utopia cho nhân loại, nhưng kết quả ra sao thì ai cũng thấy được. Và nó dễ dàng biến tướng đến mức Regina phải lặp lại câu cuối trong cả bài. And it's contagious, and it's contagious.
Khổ 3 và 4 có chăng là tiếng nói của những người dân trong chế độ thời đấy ở đất nước lạnh giá kia. Mình có cảm giác từ "eternal sleep" ám chỉ đến một cuộc sống yên ổn theo nghĩa là không quan tâm gì đến thời thế cả. Họ không muốn thế, vì như thế là từ bỏ quyền tự do của bản thân (chắc vì đang ám ảnh với 1 bài viết Hà Nội bỏ tên đường độc lập nhg vẫn giữ lại ngõ tự do ... haha ).
Và mặc dù họ vẫn còn trẻ và có sức, họ chẳng được sử dụng hết sức có thể, và chỉ để lại cho thế hệ mai sau một tương lai chẳng mấy xán lạn. Khổ 4 là lặp lại của khổ 2, như thể hai nhóm người dân cùng chia sẻ tâm trạng này. Và họ làm được gì ngoài ngồi nhai lại đống lý thuyết cũ rích kia ? Một kiểu hành động trong bất động, và chỉ để xoa dịu được nỗi đau chứ chẳng giải quyết được gì.
Khổ 5, là quay lại với các vĩ nhân. Thời của họ đã qua rồi, lý tưởng của họ đã chết. Cái thực thể duy nhất đại diện cho họ là những tấm đá đã được khắc thành hình, và có khác gì một vật trang trí cho bức ảnh của khách du lịch đâu. The noses - những cái mũi của các bức tượng đấy, có lẽ còn mang ẩn ý gì đó mà mình cũng chưa hình dung ra. Thôi thì chúng ta cứ have fun have fun thôi.






